Em chẳng dám nói rằng yêu thương sẽ đầy hơn hay mòn đi qua thời kì, nhưng khi yêu một ai đó, tình trước hay tình sau cũng phải bằng cả trái tim mình
Em buồn vô hạn mà chẳng níu nổi tay anh. Anh đã nhiều lần kể em nghe về cô gái ấy, nên cũng đủ để em nhận ra đó là ai. Em mỏi mệt khi yêu anh phải chấp thuận đồng hành với tình cũ của anh, mà anh nào đâu có hiểu… Dương Hằng. Anh à, em không có ngăn tủ để cất giấu những mối tình kí vãng, nhưng yêu anh, em vẫn thả nỗi buồn vào ngăn tủ bí hiểm của riêng mình.
Hôm chở em đi vườn hoa ngắm mai đào, anh bất thần gặp lại mối tình thứ hai. Anh bảo rằng sao em dễ dàng hờn trách anh, vì quá vãng chỉ mong manh như chiếc lá.
Anh không giấu chúng vào ngăn tủ, bởi sợ cất đi thì không sống thật với lòng mình. Em vờ quay sang hỏi ai thế, anh tảng lờ nói một câu chuyện khác. Anh bảo anh luôn trân trọng, nâng niu quá khứ và những mối tình đã đi qua, cho nên những cuộc gặp thuần tuý chỉ là níu giữ hồi ức đẹp. Anh bảo rằng cô ấy là nguồn cơn, em không thể nào so đo được. Em săm soi vào từng cử chỉ, nét mặt của anh, nhận ra rằng anh đang xốn xang, và có lúc ngoảnh nhìn cô gái với niềm nuối tiếc… Với em, anh là mối nguồn cơn.
Còn anh lại cảm nhận rõ rệt sự san sớt, bởi dĩ vãng chưa chết trong anh. Bởi là đầu đuôi nên thương yêu em dành cho anh hết, anh đành thừa nhận chẳng thể nào yêu em bằng em đã yêu anh, rồi thông tõ rằng trái tim đã san sớt qua ba mối tình, “năng lượng” của ái tình như vơi đi phần nào. Anh bảo rằng em yêu ích kỷ, không bao dung và phúc hậu với những mối tình của anh. Cô gái đến chào anh, hỏi han sức khỏe và công việc rồi mỉm cười khoác tay người đàn ông của mình đi về phía khác.
Anh bỏ dở cuộc hẹn với em để sẵn sàng đi gặp gỡ tình đầu ở quán cũ ngày xưa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét