Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Phương Mỹ Chi: 'Lúa non' mọi người đọc trong ánh hào quang.

Bước chân vào làng tiêu khiển, trở thành những con số có trọng lượng trong lòng người ngưỡng mộ, đồng nghĩa với việc em có trách nhiệm với sự ái mộ đó

Phương Mỹ Chi: 'Lúa non' trong ánh hào quang

Thực tiễn, Mỹ Chi đã có mặt ở Hà Nội đã biểu diễn ở đâu đó, trong một vài tụ điểm ca nhạc. Có chăng, chúng ta chỉ có thể đòi hỏi được từ chính chúng ta.

Rồi giọng hát ấy cũng có thể vang lên trong những góc nhỏ của lớp, của trường. Cao Tùng. Cô Út - người có công rất lớn trong việc tạo dựng nên một Phương Mỹ Chi ngày nay đã phải lên tiếng, xin bình yên cho đứa cháu còn quá nhỏ bé của mình. Hát nhiều để đáp ứng được mong mỏi của người ngưỡng mộ thì dễ bị coi là thương mại hóa giọng hát, nhưng trái lại thì dễ bị coi là sang chảnh.

Khó lắm chứ. Lứa tuổi đó, bạn cùng chè vẫn chỉ biết nhiều đến sách vở và sự thương xót của người thân, ngược lại Mỹ Chi đã bắt đầu làm quen với danh vọng. Thế nhưng, khi một đám lúa non đã bị đưa vào vụ gặt và có được một mùa bội thu, ai dám chắc sẽ không có thêm những vụ mùa nào nữa. Và Thực tế em đã bắt đầu hứng chịu những tin đồn thị phi như: Chạy show nhiều, hét giá khủng.

Người ngưỡng mộ cần em ở giọng hát, trên khắp đất nước này có rất nhiều người muốn được tận mắt thấy cô Bảy nhỏ nhắn, đôn hậu, tinh khôi trong bộ đồ áo bà ba, bẻn lẽn bước lên sàn diễn, cười hồn nhiên và cất cao tiếng hát. Thế nên, một khi đã trở nên người nổi tiếng, cá nhân chủ nghĩa người đó sẽ rất có ít con đường để chọn lựa. Đừng đón em vào vòng tay êm ái của sự nức tiếng, để rồi đôi khi lại để lại những vết hằn trên thân chưa biết được sự chai sạn của thế cuộc, trước khi biết được sự nghiệt ngã của nghề nghiệp.

Đừng mong mỏi ở em quá nhiều, hãy trao gửi niềm trông coi đó vào người thân, gia đình và trường lớp- nơi em có được cuộc sống tự nhiên nhất, bình yên nhất.

Nhưng đó quả thật là một đòi hỏi khó lòng đạt được, bởi kể từ khi cô Út đưa em bước vào cuộc thi, cũng đã chính thức gửi em vào một cuộc đua ganh của người lớn và đứng giữa những rủi ro danh vọng.

Mỹ Chi còn quá nhỏ để biết dùng những chiêu thức mà các anh, các chị trong nghề đã, đang và sẽ từng làm. Đòi hỏi bình yên tuyện đối với một cô bé thơ ngây, tinh khiết nhỏ tuổi là một đòi hỏi chính đáng.

May thay, đâu đó trong những bài báo, trong những tấm hình nụ cười trong trẻo của tuổi mình vẫn được em giữ lại. Em cứ trong trẻo và nhân hậu thế, bước lên sân khấu…hát và hát. Hoặc tiếp tục tỏa sáng, hoặc lụi tắt trong những lời đồn đoán ác nghiệp.

Có chăng, em thơ ngây trình bày nó theo bản năng lứa tuổi của mình. Nụ cười ấy không có bóng vía của những toan tính vụ lợi, nụ cười ấy chắc cũng không tồn tại những kịch bản đối phó với truyền thông, làm bằng lòng người khác.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét