Đẹp như một bức tranh thủy mặc
Khi rạng đông lên dọc theo bờ hồ Tây là những người đứng ngồi thả câu
Khắp thành thị mờ mờ ảo ảo bởi những lớp sương móc giăng đầy trên cây lá và những tòa nhà cao tầng
Tận hưởng một thú vui nhẹ nhàng khởi đầu một ngày mới
Người đi đường ít đi sự xô bồ
Cảm nhận làn gió luồn qua từng ô nhỏ chợt nhận ra một không gian se lạnh yên tĩnh lạ thường
Như một nếp của những người Hà Nội
Ầm ĩ
Thỉnh thoảng ngồi lại bên bờ Hồ kể đôi ba câu chuyện
Ngắm Hà Nội qua những ô vuông tròn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét