Nhưng tôi khai phá theo hướng nhân bản của Đại tướng, theo hướng một vị tướng cầm quyền nhưng biết coi trọng kiêng kị giọt máu của người chiến sĩ, và bao giờ, trong những giây khắc khó khăn nhất, ông đều nghĩ tới quê hương mình
Vì còn một chương trình nữa tôi muốn làm về Người với quê hương nhưng không kịp thực hiện.
- Với khoảng thời kì anh nghiên cứu và tìm hiểu về Đại tướng để cho ra vở kịch "Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bản giao hưởng Điện Biên" chắc hẳn trong trái tim anh, Đại tướng có vị trí rất quan yếu? Trước hết tôi là nhà văn Quảng Bình, vinh diệu cùng quê với Đại tướng.
Ông nhớ rõ cả địa chỉ của mấy cái quán ngày xưa đó. Buồn lắm và rất khó để nói ra hết tâm trạng của mình, có cái gì đó rất chới với. Được viết gì đó về Đại tướng là một ước mong.
# Lớn. Nhưng viết về Đại tướng rất khó vì hầu như ai cũng biết về Đại tướng. Bên cạnh đó sự vĩ đại của Người lại ở sự giản dị, khiêm tốn, sự kiên trì…là tài giỏi lỗi lạc về quân sự, và ông còn là một hình mẫu xứng đáng trên nhân cách của một cán bộ lãnh đạo cao cấp, tư cách của một người đàn ông lớn.
Tôi cũng nói chuyện với ông về mình, về nghề viết, ông chỉ dặn, cháu là nhà văn Quảng Bình, phải viết cho ra khí chất của người Quảng Bình, nhân đức, chịu thương chịu khó, thẳng thắn, gan góc, chăm chỉ và bao dong.
Rồi tôi nghĩ, ôi, giá như đoàn xe đưa linh cữu của ông đi dọc đường Quốc lộ 1 A, như là cách để ông chào lần cuối đồng bào, đồng chí, chào các cựu chiến binh để ông ra đi và cũng là dịp để nhân dân được trực tiếp đưa tiễn ông về an giấc ngàn thu tại quê hương Quảng Bình yêu dấu, nơi vùng quê nghĩa nặng tình sâu của mình
- Thấy anh san sẻ là muốn linh cữu Đại tướng Võ Nguyên Giáp được đưa về Quảng Bình theo đường bộ.
Trong vở diễn có cảnh, khi Đại tướng thức trắng đêm để quyết định kéo pháo ra với chủ trương, chắc thắng mới đánh, tôi cho vang lên tiếng hát ru con theo điệu dân ca Lệ Thủy quê ông, như lời an ủi, động viên của quê hương với đứa con mình đã giữ trọng trách lớn bề ngoài trận.
Dù vẫn biết điều ước của mình khó thực hành, nhưng tôi nghĩ, điều ước của tôi được nhiều người ủng hộ, vì đó cũng là điều ước của quần chúng.
Lúc nào cũng vậy, trong tôi, hình ảnh của Đại tướng luôn chất chứa, như là một hình tượng sống để mình noi theo, như là điểm tựa tinh thần mỗi khi mình khó khăn, ông là Thánh, là niềm yên ủi to lớn với nhiều thế hệ Quảng Bình chúng tôi, và như tôi đã kiêng kị viết: ông là Người đàn ông Lớn của làng mình, là một quần chúng.
Nhà văn Nguyễn vẻ vang. - Từng mất 3 năm để tìm hiểu về cuộc đời và những cống hiến của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cho vở kịch "Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bản giao hưởng Điện Biên", cảm giác của anh trong những ngày qua khi nghe tin dữ về ông như thế nào? Tôi bị hẫng hụt ghê gớm.
Tại sao anh lại có mong ước này? Tôi nghe tin ông mất và mất ngủ suốt đêm, không biết sao lúc nào mắt cũng ngân ngấn lệ. /. Khi biết ông đã rất yếu, lúc đó ông 100 tuổi, tôi quyết định viết kịch bản sàn diễn "Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bản hùng ca Điện Biên", viết về một khoảng thời gian quan yếu bậc nhất của dân tộc, làm nên tên tuổi ông, về cái thời điểm lịch sử giải phóng Điện Biên ấy.
- Là người con Quảng Bình - quê hương Đại tướng Võ Nguyên Giáp, anh đã có dịp gặp gỡ Đại tướng chưa và những cảm xúc, kí ức của anh về vị Đại tướng của dân chúng như thế nào sau mỗi lần gặp mặt đó? Tôi đã gặp Đại tướng một lần, ngồi trò chuyện quê hương với ông, nghe ông nhắc đến cả món ăn bánh bèo, bánh cuốn Đồng Hới mà thời bé, khi ông từ huyện Lệ Thủy lên Đồng Hới học vẫn hay ăn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét